Tôi không chịu, tôi không chịu, tôi không chịu đâu T^T Tôi đã cố gắng học bài đầy đủ, làm hết bài tập nhưng tại saooooo điểm trung bình tháng này cũng chỉ là 8.6 vậy hả T^T Kì này hạng còn tuột thê thảm, chúng nó toàn 8.7 trở lên, hiếm hoi vài đứa 7 phẩy với 8.2 8.3, hạng cao thế nào được cơ chứ *Đập đầu* Tôi nhất định là phải cố gắng trong bài thi HKI =(( Quyết tâm… đạt điểm 9 tất cả các môn *Ngửa mặt lên trời cười hố hố*.
Trưa nay vừa học đoạn trích Chiếc Lược Ngà. Chuyện kể về hai cha con trong chiến tranh chống Mỹ, người cha rời con từ lúc con bé một tuổi, mãi đến tận khi đứa con lên tám mới có dịp trở lại quê nhà thăm con. Tiếc thay, tiếng “Ba” người con thốt ra, tình cảm mãnh liệt lúc chia tay, tất cả đều là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mà người cha cảm nhận được, vì sau đó, ông lại phải trở về căn cứ, và rồi hi sinh trong một trận càn. Chiếc lược ngà ông làm tặng con trong suốt thời gian ấy, chiếc lược ngà ông nâng niu gìn giữ, ông đã không thể tận tay trao cho người con. Cuối cùng, bác Ba bạn ông đã trao hộ cho con ông khi tình cờ gặp cô, lúc này đang là một người giao liên. Nói chung, đây là một câu chuyện cảm động, bảo sao con Nhi cứ gào thét bắt con Cơ đọc cho bằng được. Thực sự là lúc thầy giảng bài này, mình rất muốn khóc. Cũng chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng mình thực sự rất xúc động trước tình cảm cha con giữa hai người họ, thứ tình cảm mình không thể có được. Hình ảnh người cha là vô cùng mờ nhạt trong ký ức của mình, dám chừng tầm vài chục năm sau, mình sẽ quên hẳn luôn cả gương mặt ông ấy. Mình có thể gọi một người xa lạ bằng tiếng “Ba” hồn nhiên vô tư, nhưng mình lại cảm thấy gượng gạo khi mở miệng gọi “Ba” lúc gặp ông ấy, người thậm chí có thể bước đi khỏi nhà không hề nói lời nào với mình, và cũng chẳng hề liên lạc suốt hai năm trời, thậm chí gặp mình ngoài đường vẫn chẳng buồn ngó đến, hệt như người dưng nước lã. Ngày xưa, mình chẳng hề nghĩ rằng người sinh thành mình lại xấu xa và bạc bẽo đến độ ấy, ngày xưa, mình vẫn kính trọng và yêu thương ông ấy như bao người khác, thế mà ông ấy có thể vứt bỏ mình một cách dễ dàng như bỏ một con chó con mèo. Có lẽ trong mắt ông ấy, mình chỉ là thế thôi.
Quên mất, mình vẫn chưa chúc ngoại sinh nhật vui vẻ. Hình như mình chẳng nhớ ngày sinh của ai trong gia đình cả thì phải? À, trừ con em ra. Quả là bản thân vô tâm.
Mai có kiểm tra 1 tiết, đi học bài nào~

Ban nãy bạn Riku hỏi đùa rằng mình có thích đi xem phim với bạn ý không (à thực ra chẳng rõ đùa hay là thật nữa). Mình cũng trả lời là mình *muốn* nhưng *hoàn cảnh không cho phép*. Rồi thì bạn ý bảo: “Đôi khi nên làm cái gì ngoài tự nhiên, theo cảm tính để thay đổi không khí đi.” Mình ậm ừ tiếp. Ừ thì đúng là không nên lúc nào cũng chỉ quanh quẩn vài nơi, gặp những gương mặt quen thuộc, làm những công việc nhàm chán lặp đi lặp lại. Nhưng quả thực mình chẳng có đủ cái can đảm để vượt ra khỏi cái khuôn phép, cái vòng luẩn quẩn đấy. Mình rõ ràng quá bé để có thể thoảt khỏi nó, thoát khỏi sự lệ thuộc vào gia đình và những người xung quanh. Rốt cuộc thì cũng chỉ do một chữ tiền.
“Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi.”
Lời tựa một quyển sách, nghe thì rất chi là hay, nhưng mình thì có lẽ chưa đọc nổi.
Ta chưa có quyết tâm thay đổi, ta chưa có cơ hội thay đổi, vậy nên cuộc đời ta sẽ không thể nào thay đổi được. Sự thật nó là như vậy.
.
.
.
“If you don’t smile, happiness will never find you.”
Một câu trong Kobayashi 3+1, truyện ngày xưa mình rất thích, nhẹ nhàng dễ thương lắm~
Ư nhưng mà bản thân mình hiện giờ chỉ có thể cười khi ở trường, khi có bạn bè, những nụ cười mình tự cho là rất giả tạo mỗi khi nghĩ tới hay nhìn lại từ hình ảnh, từ trí nhớ. Mình mất hẳn nụ cười hồn nhiên khi còn ở cấp 1, khi còn ở lớp 6 từ khi nào rồi nhỉ? Cái hồi giật đồ hay chọc thằng bạn khóc rồi thè lưỡi cười nhăn răng, cái hồi cùng nhau nhảy dây đá cầu banh đũa, cái hồi tập hát đứng liếc nhìn xuống hàng dưới, cái hồi trưa thức chép lại tập kiểm tra cùng mấy đứa bạn, vân vân và vân vân thể loại kỉ niệm kí ức. Nhớ đến mình chỉ thấy tiếc thôi. Mà cũng lạ thật, tuy tính cách mình đã thay đổi nhiều, nhưng cái bản chất “quái dị” vẫn chẳng lẫn vào đâu được. Ngay từ ngày xưa đến bây giờ, ai cũng nhận xét như thế. Cách mình nói, cách mình đi đứng, cách mình ăn mặc và cư xử, ect. Cố ý hay vô tình thì vẫn bị cho là khác người. Ngay cả lên bục trả bài, chạy trong giờ thể dục, lau bảng, đứa nào cũng cười mình vì trông cực kì quái dị. Có lẽ mình thừa hưởng từ ông già chăng?

Giờ mình rất sợ làm quen nhiều người.
Giờ mình rất sợ phải thân thiết một ai.
Giờ mình cảm thấy thực sự rất cô đơn và sợ hãi.
Ngay cả những bài tập đơn giản, mình cũng không thể nào tự giải được. Mình có quá nhiều thắc mắc mà bản thân chẳng thể nào tìm ra câu trả lời. Mình có quá nhiều nỗi lo không thể tự thân giải quyết. Và mình có quá nhiều điều chất chứa chẳng thể nào nói ra với ai. Không một ai có thể nghe, không một ai có thể hiểu, không một ai có thể an ủi hay giúp đỡ cả.
Thế giới bên trong mỗi con người luôn luôn cô độc như thế, chẳng ai có thể bước chân ra khỏi nó, mà chỉ có thể là một người khác bước vào. Nhưng rồi họ cũng sẽ nhanh chóng rời khỏi, bởi lẽ họ chẳng thể nào chịu nổi cái thế giới chỉ toàn một màu buồn ảm đạm đấy, mà sẽ chạy theo những màu sắc rực rỡ phía ngoài kia. Rồi thì, con người bên trong thế giới đó, sẽ chỉ ngày một cô độc.
.
.
.
Lol, feel like I’m lying myself.
And it’s hurt.
Can’t get you out of my head, and out of my heart.
Why does it hurt me so much?

If life is so short, why don’t you let me love you…

Trời bắt đầu se lạnh, sáng dậy động vào tí nước, vừa bước ra khỏi phòng tắm đã run bần bật, gió từ cửa sổ tầng trên thổi xuống cầu thang vù vù, đứng ngay đấy lau mặt mới chết. Chui vào phòng thì máy lạnh chưa tắt lại còn run ác chiến, lật đật ôm gối trùm mền rên. Tự dưng 7h đi học mà 6h con em kêu dậy làm khỉ gì chẳng biết, đạp xe lên trường gió thổi lạnh chết bỏ. Ngồi nghe ông hiệu trưởng giảng giải mà chữ nó cứ chạy từ tai bên này sang tai bên kia, mắt thì díu hết cả lại, viết hết nổi luôn. Tới 9h mới cho đi về, đuối thiệt tình.
Hôm qua đi, vui thì có, mà… sợ chết cũng có. Trưa đi lên Zen Plaza ăn, tới chiều thì được thả rong trong Parkson, bà già về nhà, ông già đi nhậu. Mua vé xem phim mà xót tiền quá đi ._. hồi trước có 70k, giờ nó lên 80k hồi nào không biết T_T Mua 4 vé xem A Christmas Carol 320k xong hết toi nó tiền, đành moi tạm tiền hai con kia xài :( Cái tội ngu si không xin thêm mà lại còn làm rớt 100k trong xe, đến là khổ :<
Ăn chơi đú đởn xong xuôi, 7h mình gọi điện cho bà già kêu về, thế mà cuối cùng chạy sang chỗ ông già làm tiếp tăng hai =))) Vô tới ông ý đứng vỗ vỗ đầu kêu chào các cô các bác, xong thì đẩy sang bàn kế bên, bảo thích ăn gì cứ gọi thoải mái. Ừ thì khỏi khách sáo nữa, chơi luôn =))) Ăn thì thực ra chả no được bao nhiêu, nhưng tiền thì chắc hơi bị nhiều. Ngồi giỡn với tám là chính, vì kêu mãi mà ông ý cứ "Chờ ba chút con ơi, ba bực thằng bạn ba lắm." rồi một hai ba cạn ly suốt =)) Ngồi suốt từ đâu 7h mấy 8h tới tận 10h ông ý mới giơ tay lên chào các vị khách quý. Nội màn chào không mình cũng đợi mất 30'. Chào mà còn hứa hẹn mai làm thêm chầu nữa mới ghê =)) Xong thì ra tới xe chào đợt hai, rồi tay cầm xấp tiền cứ thế dúi vào tay mấy thằng bồi thằng lính. Mình nhìn mà còn xót hộ :(
Cuối cùng khi xong màn chào tạm biệt anh em, anh già nhà ta leo lên xe chạy về. Mình ngồi mà cứ phải nói sợ chết hơn bao giờ hết =)) Không nhẽ mới sống có 14 năm mà phải tạm biệt đời sớm thế hả giời =)) Ông ý cứ ba hoa đủ thứ điều, chạy thì hở tí phóng cái vèo, vượt cả đèn đỏ. Mình bảo công an nó phạt cho, ông ý đòi bắt cả công an =)) Ối mẹ ơi, chả biết làm chức gì mà sao chảnh dữ thế chẳng biết. Về được tới nhà rụng rời cả tay chân, thế mà bà già còn leo lên xe đi tới sáng về, mình đến phục luôn =)) Lần sau gặp hôm nào anh ý xỉn là mình xin kiếu chuồn lẹ cho thoát nợ.
Giờ chắc mình lại trùm chăn ngủ thôi :">

Xe hỏng phải đi nhờ xe bạn, nó thì chúa dậy muộn với lề mề, sáng tới 6h20 mới thấy vác xác đến. Trưa thì gọi tới thấy bảo đang chuẩn bị đi, thế mà xuống nhà đợi đến tận 1245 mới nghe tiếng réo ngoài cửa, bởi thế mình cực kì ghét phải nhờ vả người khác, phiền phức kinh luôn ý.
Đàn ông quả là sĩ diện :”> Đang ngồi trước mặt bạn bè, mình gọi điện bảo vụ cái xe, ông ý đồng ý cái rụp :”> Vái trời lạy phật cho con mua được xe mới hị hị :”>
Hôm nay rất là buồn ngủ. Hai tiết Toán buổi sáng chỉ toàn ngáp lên ngáp xuống, tiết Địa nghe giọng nói đều đều chậm rãi của thầy cứ như ru ngủ, qua tiết Sinh thì làm “thông dịch viên” hộ bà cô bị ốm (dời ạ, cứ lí nha lí nhí, mình ngồi sát bên còn không nghe được bà ý kêu tên đứa nào, bệnh quái gì mà lạ). Tí lên trả bài xong lại tiếp tục nằm gục xuống bàn, may phước bà này toàn hỏi dễ, gặp bà kia thì toàn hỏi bắt bí, đến là khổ.
Trời buổi sáng hôm nay lạnh thật, đến 9h cúp điện mà vẫn chưa thấy nóng, nhưng tới trưa thì mở cửa nhìn ra đường muốn loá cả mắt, nắng nóng còn hơn thiêu hơn đốt, lật đật đóng cửa lại. Đứng chờ con Duyên trong nhà mà mồ hôi cứ đổ đầm đìa, lại còn đau đầu, khó chịu chết được.
Bài kiểm Anh Văn bà cô cho đề rõ quái, một đề dễ cực kì, một đề dính chưởng ngay đoạn văn trời ơi đất hỡi. Số mình nay số đen nhằm trúng ngay đề đấy, xui xẻo vãi :< Sao đề kia lại cho một đoạn ngay trong sách giáo khoa, đứa nào cũng thuộc như cháo, còn đề mình quất cái thứ ở tận đẩu tận đâu là sao. Tôi ghét :((
GPRS của Beeline chậm chạp mà tốn tiền quá, lắp sim Mobi cũ vào xài cho lành, đỡ tốn 2 tuần 50k :<
Thứ 6 ngày 20/11, lớp bày trò đặt bánh đem lên cho mấy ông thầy bà cô, bóc lột 7k/đứa =( Bày trò chi thế không biết. Mà hôm đấy không bắt buộc lên trường, mình trốn ở nhà rủ bọn kia đi chơi cho nó sướng thân, thứ 7 còn tếch lên học hướng nghiệp :(
Hôm qua đọc được cuốn "Đôi vợ chồng sống trong kho chứa đồ", khá là hay. Hai vợ chồng nghèo đến độ ăn no chẳng dám đi nhà xí vì sợ "đi hết" sẽ đói, vào quán kêu 1 đĩa lạc rang 1 đồng, 2 phần cơm mỗi phần 2 đồng, nước canh thì xin miễn phí, thế mà vẫn vui sướng ăn. Xem vừa hài, vừa thấy xót xa, vừa thấy rõ cái xã hội gớm ghiếc đổ đốn hiện giờ. Đến mức độ cứu người gặp nạn không được một lời cảm ơn, lại còn bị xem là đồng bọn kẻ cướp, ngay chính miệng người được giúp còn có thể thốt ra những lời vô tình đến độ ấy. Thật chẳng dám tin nổi.

Maybe I’ll never be able to meet a person like you, who can understand me that much, my good side or my bad side, my happiness or my sadness, and all of my boring life… The one who must say sorry must be me, but I can’t, ’cause I’m selfish. So, I better be alone, live my own life, and don’t bother you. You have your life, your family, your friends, and your dreams. Leaving is the best way, neh :)
Just some random feelings when I’m alone in my room & missing you…

Đang có một thứ cảm xúc hơi quái lạ.
Sự trống rỗng thì phải.
Không muốn nghĩ, không muốn học, không muốn làm gì cả. Tâm trí miên man đâu đâu.
Ai da… thời kì không ổn định tuổi dậy thì ấy mà~
Xe đạp hỏng rồi. Thực sự thì giờ mình chỉ muốn có người chở đi thôi, cứ hễ bước chân ra đường y như rằng không ăn chửi cũng gặp chuyện bực mình. Chờ đèn đỏ còn vài giây, phía sau kèn inh ỏi. Băng qua đường chậm một tí, ăn chửi. Lỡ băng nhanh một tí, “Má mày con mất dạy.” Thể loại gì đây ấy nhỉ? À mà đường lại sửa rồi. Đào đào xới xới rồi lại lấp lấp, bụi mù mịt, đất đá đầy đường. Một tay vừa che mặt, một tay bóp thắng liên tục vì xe phía trước chắn ngang, đi một tí dừng một tí. Xe lại cà tàng, đi đường cứ gọi là giựt tưng đít, như chơi thú nhún í.
Hôm qua má đi sang nhà ông già chửi. À thực ra cũng không phải chửi, nhưng nói chung anh già chối bay chối biến, mà rõ ràng cái kiểu ăn nói như thế hệt ngày xưa anh ý vẫn chửi, cái kiểu khinh thường người khác, ích kỷ và nhỏ mọn. Mình chỉ thấy đáng thương và nhục nhã thay cho cái loại đấy, có lẽ đến hết đời ông ta vẫn cô độc mà thôi. Tội thay tội thay, ăn không được thì đạp đổ, cuối cùng cũng chẳng có gì.
Thôi đi đọc tiếp Bốn năm phấn hồng xD~

Mình ghét cái kiểu bệnh dở dở ương ương như này. Tỉnh táo thì vẫn nhưng ngồi dậy đứng lên thì không. Mà toàn bệnh có nửa ngày thì hết :| Sáng nay ngủ dậy đã thấy đau đầu, vào tắm cái thì thay đồ đi học. Ngồi dưới sân khá lâu do có chương trình “Tìm hiểu luật an toàn giao thông” nhưng không bị nắng chiếu vào người vì ngồi phía trên. Thế mà gần lên lớp đã thấy mồ hôi lạnh túa ra, lúc làm bài kiểm Sinh thì bắt đầu chóng mặt và mệt. Tới giờ về, ra nhà xe, cúi xuống nhặt chìa khoá, tự dưng loạng choạng suýt ngã. Về được tới nhà mặt đỏ lừ, nằm xuống đầu óc quay mòng mòng. Ngủ đến chiều thì lại hết, nhưng mắt đau.
Ghét bà dì.
Chuyện nhà người sao cứ thích thọc gậy bánh xe? Vừa kêu má lên trường xin nghỉ hộ đã xoen xoét: “Cho nó uống thuốc rồi lên trường nằm gục cũng được, nghe tới đâu hay tới đó, nghỉ nghỉ cái gì, con tao toàn thế mà.” Nghe muốn tát. Kêu mình trời nắng chang chang đạp xe lên học, hôm bữa chỉ có buồn ngủ mà chạy suýt tông xe 2 lần, giờ chắc đâm thẳng xe tải quá.
Ghét cả cái đứa cứ một mực bảo mình chả có bị gì.
Ghét cái đứa bơ mình.
Ghét cực kì.
Đi chết hết đi.

Văn chương gì mà càng ngày càng dở tệ, tới viết blog cũng viết hết nổi, ngán chết được. Viết được mấy dòng là tắc tị. Ngu văn đến thế là cùng.
Sáng nay gần hết cả lớp quên làm bài tập Toán, từ trên xuống dưới một dọc toàn điểm 1. Thành mấy ông già bà cả chống gậy cả lũ. Tội mấy đứa cuối tháng về trình sổ cho hai ông bà già, kiểu gì cũng ăn mắng té tát. Mình cứ kêu ký tên rồi đem cất, chả bao giờ phải nghe chửi. Chỉ toàn bị “nghe chửi hộ” với dính chưởng “giận cá chém thớt”. Riết rồi chai cả tai, ai chửi mặc ai, ta làm việc ta.
Thầy Lộc dạy khác bà Trúc một trời một vực. Bà ý giảng bài mình không hiểu một tí ti nào hết, làm bài nhìn vào cứ đực cái mặt ra. Ông kia thì lời nào tiếng nào cũng như rót vào tai ý, nghe cái biết làm. Thảo nào có con mê tít như điếu đổ.
Những điều hơi bị bức xúc dạo gần đây:
-Bà già: Vẫn chuyện cũ bàn đi bàn lại: Càng ngày càng chịu không nổi chị ý. Kêu dắt đi mua sách, không đi. Kêu dắt đi đo kính, không chịu. Kêu sửa hộ cái giỏ xe, viện cớ đủ cả. Kêu thêu tên lớp lên áo, hứa hẹn cho lắm rồi cũng quên bẵng. Đôi dép, đôi giày thể dục cũ xì cũng chả chịu mua đôi mới cho mình. Nói chung là chỉ toàn bốc phét nói mồm với chả hứa hẹn. Bực bội cái gì thì tối lên phòng là chửi mình. Vừa trông thấy mình gọi điện, y như rằng mồm xoen xoét một câu: “Học không học đi gọi điện cho đồ điên”. Thế mà điện thoại vừa reo lên thì đổi tông sang anh em ngọt xớt ngay. Dễ thương quá cơ.
-Bà người làm: Bà trước thì vừa lười vừa gian, nhưng thuộc loại ngu học mà thích nói mồm, thích thọc mũi vào việc người khác. Bà này thì ngu si tham ăn, chỉ được cái dễ bảo thôi. Nhưng hai má thì má nào mình cũng không ưa nổi, mình ghét ai cứ thích hỏi linh tinh, để mình yên là mình vừa lòng rồi.
-Bà ngoại: Nói cho hay vào, chối cho giỏi vào, giờ lại gây lộn tiếp tục. Phơi đồ để sát lại với nhau làm sao mà khô, cứ thích kiếm cớ chửi, rồi con người làm nó giận nó về thì tới Tết è cổ ra làm hộc máu mồm. Tết bà ý toàn dong đi mất biệt, có ở nhà đâu mà biết. Mấy ngày đó mình toàn nghe than với chửi vì nhà cửa bề bộn công việc chất đống mà không ai làm, ức chế điên cuồng.
-”Anh đẹp trai trán hói”: cũng chỉ thuộc loại nói cho sướng miệng, khoe cho đã mồm. Thế mà có người cứ đem so với hình ảnh “người cha dượng thương con của vợ, chăm lo con của vợ, yêu thương vợ” trên phim, nói mà chả biết nhục.
-Ngủ nghê: Dạo này buồn ngủ kinh luôn. Tối học xong hết bài, vừa lăn ra giường ngủ thì ai nấy xúm nhau vào phòng, nói chuyện này, đùa giỡn này, xem TV này. Kiểu gì cũng phải tới 11h mới ngủ nổi, sáng dậy lờ đờ mở mắt không nổi. Xin cho lên lầu ở từ đời nào mà chả thèm ngó ngàng, đứa nào đứa nấy lớn tướng cả mà cứ nhét chung một phòng, bố ai chịu được?
-Học tập: Càng ngày càng chán nản cái sự ngu dốt quá thể của mình, học hết cấp 2 mà phát âm sai bét be cả, ngữ pháp không nhớ gì, làm bài theo cảm tính với cả “thấy quen quen thì chém vào”. Văn chương ngày càng ngu si, ý tưởng cạn kiệt. Chơi chung một đám, đứa hạng nhất tiếng Anh trong trường, đứa thi “Văn hay chữ tốt” hạng nhì, hai đứa còn lại toàn trong top 5 của lớp, nhục hơn chữ nhục. Ờ rồi thì em nào cũng dc xét tuyển theo địa bàn là năm sau vào Nguyễn Hữu Cầu nếu như đủ điểm, còn mình số phận đầu quân vào Lý Thường Kiệt. Ờ rồi thì em nào làm bài kiểm cũng toàn hơn điểm mình, quay bài có, hỏi bài có, mình thì khờ khạo ngu si, toàn điểm thấp tè không à. Mình dở thấy ớn luôn.
Chán ngắt.

Thoắt cái lại sắp hết tháng 9 rồi.
Entry cuối là cách đây hơn 1 tuần.
Gì mà thời gian cứ trôi vùn vụt ý. Cả tuần vừa buồn ngủ vừa mệt, lại còn cảm nắng nữa, riết hết nhớ gì luôn +_+
Ngán ngẩm môn Anh quá, trình độ kém cỏi chả bằng ai mà cứ ham đú. Giờ phải cắm đầu học +_+ Từ phát âm tới ngữ pháp từ vựng chả biết một cái gì. Tháng 10 là thi thử rồi :(
Đi KT 1 tiết Ngữ Văn và Anh, chiều lại còn học thêm Toán. Sao mà chán quá thế này :-<
Mai đi cắt thử tóc xem sao…

Tên: Hạ Nguyên

Ngày tháng năm sinh: 19/05/1995

Nhóm máu: Má tớ còn không biết thì làm sao tớ biết?

Món quà sinh nhật muốn được tặng: SE W595, Sony NWZ-W202.

Sở thik : My honey, my PC, DTDD (SE).

Gia đình : Một mẹ hai con =D

Mẫu người lý tưởng: Perverted and cute x3

Kiểu người không thích or ghét nhất: Stupid annoying bitches.

Manga yêu thik : Family, Yotsubato.

Món ăn yêu thik : Kem các loại, trứng vịt lộn trứng vịt muối, cơm phở hủ tiếu xôi chè cháo blah blah.

Món ăn không thích: Khổ qua và các loại rau đắng.

Đồ uống yêu thích: Nước dứa, bia + coca, rượu Balley.

Đồ uống không uống được: Rượu mạnh?

Điều quý giá và quan trọng nhất : Những mối quan hệ, lý trí và tình cảm.

Môn thể thao yêu thích: I hate sports!

Thời điểm lo lắng bồn chồn gần đây: Gần như luôn luôn lo lắng.

Điều quan tâm nhất gần đây: Ờ, học. Cả con mèo già nữa x3

Nếu có 3 điều ước: 1. Sống ở HN. – 2. Lớn hơn vài tuổi. – 3. Bớt ngu si.

Lỗi lầm mắc phải: Ngu si đần độn khờ khạo.

Giấc mơ kỳ lạ nhất có được: Khủng long lai dơi đuổi theo mình :-s

Lòng tham: Tiền và tình.

Part time job: Không có.

Kế hoạch ngày nghỉ: Ăn ngủ học + gọi điện.

Diễn viên yêu thích: Erika Sawajiri, Yamada Takayuki, Ayase Haruka.

Bài hát thường hát gần đây: I remember you, Again, Merry go round.

Lần đầu hát trước nhiều người: … Hồi cấp 1 ._.

Điều gây ấn tượng mạnh: … Sao lại có người dễ thương quá vậy T^T

Địa điểm yêu thích: Chỗ nào dễ chịu mát mẻ yên tĩnh và có thể ngủ được.

Điều thường làm khi ngủ dậy vào buổi sáng và trc đi ngủ vào buổi tối: Đánh răng.

Phim xem gần đây: Sekai no chuushin de ai wo sakebu.

Cách giảm stress: Chửi, ngủ.

Điều tự hào về bản thân: Mặt trông ngố ngố lừa tình dễ, và giỏi giả ngu ‘ ‘

Khuyết điểm: Xấu toàn tập từ ngoài vào trong, và chả thèm quan tâm để ý gì cả.

Tính cách điển hình: Cả thèm chóng chán, cộc cằn khó ưa, ích kỷ, mất dạy.

Bạn bè nhận xét: “Mặt trông ngố tàu”.

Khả năng đặc biệt: Ngủ từ 12h đêm đến 6h chiều.

Người muốn trở thành: Chả thành gì cả.

Động vật yêu thích: Cú, mèo, chó.

So sánh bản thân vs một loài động vật: Cú.

Người hùng phim ảnh: Không có.

Kỷ niệm đáng nhớ: Confess lúc 1h sáng.

Đất nước muốn tới: Japan? Chả biết nữa.

1 ngày ngủ ít nhất: 5 tiếng.

1 ngày ngủ nhiều nhất: 18 tiếng.

Thường mang theo gì: Tiền, DTDD, Kính (of course).

Quan niệm về chuyện yêu đương: Love = Sex? Gọi là muốn chiếm hữu thì đúng hơn.

Hình nền điện thoại: Pocket (Ai Otsuka) cover.

Chuông điện thoại: Hitomi no Kotae (for my honey x3) and Livin’ In A World Without You.

Nói gì với chính mình ngay lúc này: Đi học bài đi =D

Trong 10 năm thì sẽ nói với mình: Đã bớt ngu chưa?

Câu châm ngôn: Everything’s gonna be alright + Always be myself.

Bước chân vào nhà, chào đón mình là một con mẹ già nào đấy đang đứng hát vang bài ca yêu thương, toàn là lời vàng tiếng ngọc. Một hồi thì thành ra cả nhà mình là đĩ là điếm hết há há~
“Cái đồ thứ đàn bà mất dạy, giựt chồng người khác, phá hoại hạnh phúc nhà con dâu tao. Chiều ăn mặc cho đẹp vào, tưởng đi đâu, ra là leo lên xe đi chơi trai.” Mình lúc đấy hơi bất ngờ nên nhớ hổng rõ lắm, hình như còn đoạn “banh *** ra cho nó chơi” gì đấy í.
“Mày tưởng con cái mày chấp nhận hả?” Ờ thì có chấp nhận hay không chị í vẫn làm mà, đếm xỉa gì con cái đâu~ nói ra chỉ toàn bị chửi tối tăm mày mặt à~
“Mấy đứa con mày sau này cũng thành đĩ thành điếm hết như mày thôi. Cả con mẹ của mày nữa, không biết dạy con, hồi xưa chắc cũng thế quá.” Hô hô nhục mặt ghê í, mình chưa làm gì mà đã bị chửi con đĩ con điếm, sau này bỏ nhà theo trai chắc thành loại không đáng làm con người luôn.
Í hị hị…
Nói chung là ý, nhà mình là cái loại đáng bị khinh rẻ, mình cũng zậy.
Còn cái loại mẹ không biết dạy con, để nó đi phá hoại gia cang, dụ dỗ gái có chồng cũng là đồ đĩ điếm hết.
Chó chửi chó, cuối cùng chỉ là một bầy chó chửi nhau.
Nói mà không biết nhục cơ…
Đứng nghe cả buổi, chán chả buồn nói, chỉ cười khẩy.
Má này, dì này, bà này, tất cả vĩ đại lắm á~ Trốn tiệt trong nhà, để con bé ngưởi ở với đứa này ra hứng đạn. khách mua thuốc với hàng xóm cũng làm trách nhiệm cao cả là can hộ luôn.
Nói chung là mệt rồi, không muốn khuyên nhủ gì cái bà má này nữa.
Cứ thấy đúng thì làm, sai thì bỏ. 13 14 tuổi không dám nói gì người hơn cả thế hệ đâu :”>
Tình là cái chi mà con người phải chạy theo, phải đeo đuổi?
Tình là dục vọng.
Tình là ham muốn.
Tình là tượng trưng cho sự tham lam của con người.
Nói chung là một cái éo gì chả rõ nhưng con nào thằng nào cũng đâm đầu vào.
Và trong đó có mình.